Ngọc đã đúng khi công bố chuyện bị xâm hại

From: BUI Sent: Friday, July 06, 2007 9:58 AMTo: Tamsu@VnExpress.netSubject: Góp ý voi Ngoc


Em Ngọc thân mến,


Tôi chính là người xa lạ với em, nhưng không thể chưa cảm giác quặn đau vì những nỗi niềm uẩn ức , tuyệt vọng em đang gánh chịu do một người tín cẩn thân thuộc trong gia đình gây nên. Qua bức thư này, tôi xin gửi lời cảm ơn tới Ngọc , tới các chị các bạn gái đã can đảm viết lên câu chuyện đau thương của chính mình để san sẻ nỗi đau và để cho tôi cũng như bạn đọc ý thức đã được một vết thương đang tàn phá bao tâm hồn thơ dại.


Có một số bạn đã góp ý theo chiều hướng nên tố cáo tội ác để ngăn ngừa cho những em bé vô tội khác , để giúp cho cho xã hội ý thức hơn về hiểm họa và từ đó có biện pháp ngăn ngừa. Điều này hoàn toàn hợp lý, tôi không hề chống đối, nhưng tôi thiết nghĩ, trước khi khai triển kế hoạch tố cáo, mình phải đặt trọng tâm vào việc điều trị lành cho chính nạn nhân.


Vì tố cáo tội phạm, đó là mình nhắm vào việc thực hiện cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn, nhắm vào việc ngăn ngừa những trường hợp tương tự xảy ra, , một cách trực tiếp chính là bắt người đã phạm tội phải đền tội. Xét như thế thì ta thấy rõ ràng đối tượng của việc tố cáo chưa chú tâm tới nạn nhân mà chỉ quan tâm tới tội phạm, và tới những những người khác không bị hãm hại mà thôi. Chủ trương tố cáo vạch mặt những người cha đã tạo ra tội ác, mà để những người con gái bị dằn vặt đau khổ bao nhiêu năm qua, thì cũng chưa khác gì đeo đuổi tìm bắt người tài xế gây nên tai nạn giao thông mà bỏ mặc nạn nhân phơi xác trên đường lộ.


Điều tối cần thiết trong những trường hợp cưỡng bách tình dục là phải có người tín cẩn quen thuộc nhận ra sự trầm trọng của vết thương và tìm cách điều trị lành cho con em của mình trước tiên. Giai đoạn kế tiếp, thường đã được giao phó cho một bộ phận khác, là thu thập chỉ bằng triệu chứng , truy tố người đã tạo ra tội ác.


Theo tâm sự của em Ngọc, cũng như của chị T.M.T., chị P.L., chị H.G. , và chị H.T., thì vết thương trong lòng các chị vẫn còn mưng mủ. Tiến trình chữa lành vô cùng phức tạp và khó khăn. Khó khăn trước tiên bởi vì đó là một vết thương tinh thần, nằm sâu trong vùng ý thức trừu tượng mà mình chưa thấy đã được để có thể băng bó , xức thuốc như một vết trầy sướt ngoài da thịt.


Ngoài ra, trở ngại còn bởi vì những nạn nhân lạm dụng tính dục thường bị coi thường, có khi còn bị khinh rẻ và gán ghép cho nhiều tội khác và vì thế ít ai dám tố cáo hay là đi tìm sự giúp cho đỡ. Mà giúp cho đỡ làm sao được, khi tất cả đều xảy ra trong một sự bí mật chặt chẽ, trong một câm lặng tuyệt đối. Nói ra thì ai cũng sẽ nghe mình, ai sẽ tin mình, đâu còn triệu chứng cớ gì nữa để tiến hành điều tra. Người ta cũng sẽ nói mình bịa đặt.


Cho nên thay vì được giải thoát , và điều trị lành thì nạn nhân lại rơi vào tình trạng bị cô lập nhiều hơn , lúc đó còn bị kẻ xâm hại trừng phạt, hãm hại nhiều hơn nữa. Đó chính là bức tranh bi thảm của những trường hợp lạm dụng tình dục tiêu biểu, trên khắp thế giới, chứ không riêng gì ở Việt Nam.


Câm lặng , bí mật, đó là mấu chốt của vấn đề. Vì câm lặng , và chịu đựng, nên cái vòng lẩn quẩn cứ mãi tiếp diễn. Không dám mở miệng, vì chưa biết có ai tin mình, không dám nói ra vì quá tủi nhục, nên những tội ác vẫn cứ tiếp tục xảy ra trong bóng tối, và mãi mãi vẫn còn bao người vô tội yếu đuối , và không phương thế để tự vệ bị hãm hại làm nhục một cách âm thầm.


Cũng vì không dám mở miệng mà nỗi đau càng dày thêm, càng ăn sâu vào đáy lòng , và càng làm mình đau đớn hơn. Vì thế cho nên không lạ gì mà, trăm người như một, các chị em từng chính là nạn nhân luôn tâm niệm câu “sống để bụng chết mang theo”.


Và kết quả là em Ngọc, cũng như tất cả các chị em đã trải qua thảm kịch như thế bị giằng co giày xéo trong tâm tư ngày đêm chỉ bằng đủ thứ tình cảm tiêu cực hỗn độn, vừa tủi nhục, vừa nhơ nhớp, vừa sợ hãi vừa oán hận. Và cứ thế, cho đến suốt cuộc đời.


Muốn điều trị lành, phải có cả một tiến trình chậm rãi , và chi tiết mà bước đầu tiên chính là chính thái độ mở lòng. Tôi nghĩ nhờ sự nặc danh của mạng Internet nên em Ngọc đã dám thổ lộ điều bí mật của đời mình, , đó chính là một khởi đầu rất nhiều lạc quan. Mà cũng nhờ Internet mà các chị em khác đã phá bỏ lời nguyền “sống để bụng chết mang theo” để chia sẻ kinh nghiệm của mình với em Ngọc , với Bạn hầu củng cố cho nhau.


Sau bước khởi đầu đó, thì tôi nghĩ các chị nên tìm người tin tưởng, tìm những nhà chuyên môn, những bạn bè đứng đắn để trao đổi tâm sự. Sự khai mở tâm hồn như thế đòi hỏi lòng can đảm, vì chạm tới vết thương chính là khơi dậy nỗi đau, Tuy nhiên thà đau bây giờ, mà sau đó các chị cảm nghiệm đã được một nỗi dịu dàng bình yên trong lòng thì cũng hơn là che kín nỗi đau, không để chúng hiện diện , tàn phá từng ngày từng giờ trong đời các chị.


Hãy can đảm nói ra để cho mình được chữa trị lành các chị ạ. Để giúp các chị thổ lộ dễ dàng hơn, thì hãy cứ cẩn thận tìm người các chị hoàn toàn tin tưởng. Một tình bạn, một tình yêu chân chính sẽ có tác dụng giúp các chị tìm lại giá trị của mình, giúp cho các chị làm hồi sinh lòng yêu đời và vui sống.


Thân chúc em Ngọc , các chị nhiều may mắn.


Mến. Kinh Kha


T.A.N.

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »