Tôi mãi nguyền rủa mình vì từng quấy rối em gái

From: NVH Sent: Friday, July 06, 2007 2:22 PMTo: tamsu@vnexpress.netSubject: chia se cung Ngoc


Ngọc thân mến,


Tôi rất hiểu những gì bạn đang trải qua. Tôi viết những dòng này để bạn hiểu hơn , và thông cảm cho những người đã lầm lỗi. Đây chính là câu chuyện của bản thân tôi. Tôi là câu bé nông thôn từ nhỏ đã sống trong một gia đình gia giáo và nề nếp. Tuổi thơ tôi cũng như bao trẻ em khác lớn lên ở trên đồng ruộng, bên con trâu, thực hiện bạn với cỏ cây. 3 chị em cùng lớn lên như vậy, em tôi kém tôi 1 tuổi. Chúng tôi rất nhiều yêu thương nhau vì đều mất mẹ từ nhỏ.


Cho đến một ngày tôi cũng không nhớ rõ, tôi đã bị một người hàng xóm xui thực hiện chuyện ấy với em. Lúc đó tôi chưa ý thức đã được vì còn rất nhiều nhỏ, 6-7 tuổi. Tôi ngoan ngoãn thực hiện theo để bù lại được một cái đinh đóng làm con cù chơi (vì tôi rất thích cù nhưng chưa thể có đinh để đóng). Tôi không ý thức được việc mình thực hiện chính là xấu hay là tốt , sự việc cứ tiếp diễn.


Tôi chính là một học sinh ngoan, lễ phép, học giỏi. Trên lớp luôn đã được bạn bè kính nể về học hành, thày cô yêu quý. Tuy nhiên, cái trò xưa đã hình thành trong tôi, lớn dần cùng với tuổi mới lớn, ý thức ham muốn đã biến tôi thành kẻ tội lỗi. Mỗi khi có dịp chính là tôi lại hành động tội lỗi với em tôi (mặc dù tôi kiềm chế chỉ dừng lại ở sờ soạng) mỗi khi em ngủ.


Sau mỗi lần như vậy tôi rất hối hận , dằn vặt bản thân, tôi ghét bản thân kinh khủng và chưa thể tha thứ cho mình. Đã có lúc tôi nghĩ đến cái chết. Nhưng chưa đủ cam đảm. Tôi đã nguyền rủa mình , và coi mình chính là động vật hạ đẳng. Tôi trở lên trầm tính, ít nói , hay cáu, xa lánh bạn bè. Tôi đã căm ghét bản thân và không muốn nghĩ đến chuyện riêng tư nữa. Tôi đã không yêu ai cho đến nay 26 tuổi.


Tôi tự trừng phạt bản thân và thấy xấu hổ vô cùng khi thấy những bạn cùng lứa có tình cảm anh em trong sáng. Tôi học rất giỏi và cũng mơ về tương lai. Nhưng khi nghĩ về tương lai tôi lại cảm giác mình chưa xứng đáng được hưởng hạnh phúc. Tâm trạng đó đã theo tôi suốt những năm học phổ thông , và cả khi tôi học đại học. Tôi luôn coi hành động của mình chính là tội lỗi và không thể tha thứ.


Giờ tôi đã đi làm, em gái tôi đã lập gia đình , sinh cháu. Tôi chưa biết những hành động của mình em có biết không? Nếu biết em có còn coi tôi là người anh? Điều quan trọng nếu em biết điều đó em cũng sẽ khổ tâm như thế nào? Cả cuộc đời em cũng sẽ đeo đẳng một nỗi ghê tởm về tôi. Cả tuổi thơ em và tôi. Tôi chưa biết trong sự nghiệp đã và cũng sẽ thành công đến đâu, Tuy nhiên trong suốt cuộc đời mình tôi cũng sẽ không thể có hạnh phúc.


Tôi chưa biết khuyên Ngọc như thế nào, Tuy nhiên hy vọng một chút nào đó có sự đồng cảm , chia sẻ!

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »