Chồng tôi nhiễm thói côn đồ của mẹ

From: LemiSent: Friday, July 20, 2007 8:41 AMSubject: Dung mac phai sai lam te hai nhat


Chào Thắng,


Tôi đã đọc tâm sự của bạn , và những email chia sẻ của mọi người dành cho bạn, hầu như ý kiến của mọi người đều tỉnh táo và sáng suốt. Tôi đọc hết và nghĩ đến hoàn cảnh của mình, tôi cũng từng đứng trước lựa chọn như bạn hiện nay trên con đường đi tìm hạnh phúc. Khi người mà mình gọi chính là người yêu, hết lòng yêu thương họ, mong ước đi cùng với họ suốt cuộc đời, cùng nhau xây nên tổ ấm yêu thương, cùng nhau trang hoàng, chăm sóc nâng niu cái tổ ấm bé nhỏ và đẹp đẽ ấy. Cùng đón những đứa con yêu dấu chào đời, nuôi dạy chúng khôn lớn, trưởng thành…


Ngày ấy tôi đã chưa tỉnh táo bằng bạn bây giờ, tôi bao che cho hắn (tôi chưa biết dùng từ nào khác hơn) trước bạn bè , và gia đình, tôi không nghe lời khuyên , sự ngăn cản. Kết hôn với hắn. Hắn thường kể cho tôi nghe về tuổi thơ của hắn là mỗi sáng thức dậy lại hồi hộp lo sợ “ngày hôm nay cha mẹ mình có đánh cãi nhau hay là không”. Hắn nói rằng hắn sợ và chưa nghĩ đến việc lập gia đình cho đến khi gặp tôi. Tôi rất tin lời hắn nói vì từ nhỏ tôi được tiếng chính là ngoan hiền, nết na.


Cũng giống như bạn, tôi chưa cần phải tìm hiểu đâu xa để nhận ra bản tính cộc cằn, hung dữ của người yêu, vì chính mình là người hứng chịu cách hành xử thô bạo đó. Đáng lẽ trước thực tế đó cùng với những góp ý của bạn bè, người thân, tôi phải sớm có quyết định đúng đắn cho cuộc đời mình, thì tôi lại mê muội tin vào lời của hắn, rằng cuộc đời này nhiều bất công, hắn phải chịu nhiều thiệt thòi, rằng hắn rất cần tôi, rằng cuộc sống khắc nghiệt đã làm cho hắn “xấu” đi, rằng hắn đáng thương hơn là đáng trách.


Hắn mong tôi hãy yêu thương hắn nhiều hơn, giúp cho xoa dịu đi những nỗi buồn đau mà tuổi thơ, tuổi trẻ của hắn phải gánh chịu. Tôi tin vào cổ tích, tin , hy vọng một con quỷ xấu xí cũng sẽ trở thành một chàng hoàng tử hiền lành khi nhận được tình yêu thương, sự hy sinh vô tư trong sáng và đẹp đẽ từ tôi.


Đến đây bạn hiểu là chưa phải tôi chấp nhận sống chung với quỷ, tôi chỉ tạm thời chấp nhận , và chờ đợi con quỷ lột xác thành người. Nhưng tôi sai. Bao nhiêu con đường sáng, rộng chưa đi lại bước chân vào ngõ cụt tối tăm. 1 năm sau ngày cưới, con gái mới chào đời được 20 ngày, tôi phải cay đắng bồng con ra đi, chạy trốn. 7 năm rồi con gái của tôi chưa biết mặt cha…


Tôi muốn kể bạn nghe thêm câu chuyện này. Trước cuộc trốn chạy đó vài tháng có lần tôi bị đánh mắt thâm tím phải nghỉ thực hiện (lúc này tôi đang mang thai). Cuộc đời thực hiện vợ, tuổi thọ gia đình của tôi chỉ gần 1 năm, Tuy nhiên là một năm đầy ắp tủi cực , và đau khổ. Sau bao nhiêu nước mắt rơi, sau rất nhiều nhiều lần kiên nhẫn kiếm tìm những ngôn đến từ hay, những cử chỉ đẹp của chồng để động viên, khích lệ, để chia sẻ , và tìm kiếm sự chia sẻ với hắn chưa thành. Tôi chào cha mẹ chồng để ra đi.


Người mẹ nói “mâu thuẫn như thế nào, làm sao mà mâu thuẫn, nhìn gia đình người ta kia kìa, ngày nào cũng đánh nhau mà họ vẫn sống đời với nhau, vẫn sinh con đẻ cái đầy nhà…”. Ông bố thì lặng im chưa nói gì. Sau đó ông đã mắc riêng tôi và nói: “Cha xin lỗi con. Ngay đến từ lần đầu mắc con cha đã muốn nói chính là con chưa nên kết hôn với nó, Tuy nhiên vì nó là con cha nên cha đã không làm vậy được. Cha đã chưa phải với con. Con còn trẻ, đời con còn dài, hãy cố gắng để làm lại…”.


Ông tâm sự, nhìn cha luôn buồn buồn, Tuy nhiên đó chưa phải chính là tính cách của cha, đó là hoàn cảnh. Cha với bà ấy một thời chính là đôi trai tài, gái sắc. Nhưng kết hôn chưa tìm được sự hòa hợp. Thời đó ly hôn chính là một việc ghê gớm lắm , và vì danh dự gia đình, bản thân, vì sự nghiệp nên cha cứ khất lần với bản thân về một sự giải phóng. Rồi con cái lớn dần, trưởng thành lại cần có cha mẹ đầy đủ nên cha đành để nỗi buồn lặn vào trong mà sống. Tuy chưa triệu chứng kiến lần nào, nhưng tôi được nghe kể người đàn ông phong độ kia thường bị vợ đánh, chửi…


Bạn có rùng mình không? Tôi hiểu vì sao hắn ta có ăn học mà lại có cách hành xử như vậy rồi. Người mẹ của hắn không thể dạy cho những đứa trẻ có tấm lòng nhân ái, sự vị tha, độ lượng, biết quan tâm đến mọi người, hiểu được giá trị những gì mình đang có. Tôi cũng từng nghĩ giá mà hắn lấy phải một nữ giới giống như em gái của hắn (cô ấy cũng đánh, chửi chồng) để hắn hiểu được chút nào về những tổn thương hắn gây nên cho người khác.


Sai lầm nào cũng có thể sửa điều trị , và thực hiện lại tốt hơn. Nhưng sai lầm trong hôn nhân lại khác, chính là sai lầm tệ hại nhất. Nó làm con người ta suy sup , và mất mát rất nhiều nhiều niềm tin, niềm vui sống. Đây chính là câu chuyện buồn của tôi, hy vọng qua đó bạn có thể rút kinh nghiệm đưa ra quyết định đúng nhất cho cuộc đời bạn.


Chúc bạn gặp nhiều may mắn , và hạnh phúc trong cuộc sống.

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »