Im lặng là tiếp tay cho kẻ xâm hại

From: P. Sent: Friday, July 06, 2007 11:35 AMTo: tamsu@vnexpress.netSubject: Gui nhung ai quan tam den truong hop cua Ngoc


Gửi chị Ngọc , và gửi tất cả những người đồng cảnh với chị Ngọc, cũng như tất cả những ai quan tâm,


Tôi cũng là một cô gái. Tuy tôi chưa bao giờ bị vào hoàn cảnh như các chị, Tuy nhiên khi đọc những dòng tâm sự của các chị tôi cảm giác thật chua xót cho thân phận của phái nữ chúng ta. Tôi cảm giác xấu hổ cho sự suy đồi đạo đức trong xã hội , cảm giác thực sự căm hận thay cho các chị.


Khi còn nhỏ, lúc đó tôi đã vào học cấp 2, tuy nhiên khi đó tôi là một cô bé rất vô tư, gần như chưa biết gì mà chỉ có ý thức rất nhỏ về thế nào là dậy thì, tôi cũng đã bị lạm dụng, bởi một người xa lạ. Đó chính là vào một buổi sáng sớm, khi tôi vừa dắt xe ra khỏi nhà để đi học, đi qua con ngõ nhỏ, vắng vẻ, tôi đã gặp hắn.


Hắn đi ngược chiều. Lúc đó, tôi chưa nghĩ gì cho đến khi đi gần hắn, đột nhiên hắn thò tay ra , và chộp lấy ngực tôi. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác lúc đó chính là vừa bất ngờ, vừa không hiểu chuyện gì đã xảy ra, vừa cảm thấy xấu hổ. Mãi cho đến khi hắn đi qua rồi tôi vẫn còn đứng đó một lúc , và chưa biết mình phải thực hiện gì tiếp theo.


Sau lần đó, tôi còn mắc hắn một lần nữa, cũng tại con ngõ ấy. Tuy cảm thấy sợ, nhưng lần này tôi đã biết cách phòng tránh nên không có chuyện gì. Về sau thì tôi chưa còn dám đi qua con ngõ đấy nữa.


Tuy tôi không bị đến mức như các chị, nhưng tôi hiểu cảm giác của các chị lúc đó , và cả bây giờ, chắc chắn cũng sẽ không bao giờ có thể quên đã được chuyện đó. Chính vì vậy tôi cảm giác rất bất bình sau khi đọc góp ý của anh Tuan Nguyen , và một số ý kiến khác bảo chính là chúng ta cần tha thứ cho những con người đồi bại đó.


Nói thật thì anh chưa phải chính là phụ nữ chúng tôi, , và chắc chắn anh chưa bao giờ “có cơ hội” để trải nghiệm nó thực sự, nên anh chưa thể hiểu được những gì mà chúng tôi phải trải qua. Anh có đọc tâm sự của chị H.T. không, người mà đã bị lạm dụng bởi những người chú của mình ấy, anh có thấy chị ấy đã phải chịu sức ép tâm lý như thế nào không, đến mức chị ấy còn muốn “ra đi”, những chị ấy vẫn nghĩ về trách nhiệm người chị, người con.


Rồi chị T.M.T, chị ấy đã bị bố ruột của chị ấy lạm dụng suốt 10 năm trời, thậm chí là “hầu như chính là hằng ngày”. Anh có hiểu không, 10 năm trời chứ có phải ngày 1 ngày 2 đâu. Các kẻ 10 năm trời hành hạ con gái mình không tha 1 ngày thì có biết đến đạo đức, có biết đến hối hận không?


Tôi nghĩ rằng thậm chí vẫn có những kẻ đang ngày ngày ăn ngon, ngủ yên, và còn đã được mọi người kính trọng nữa, chứ không phải như anh nói chính là “Giờ đây cho đến cuối đời, có lẽ rằng chính những kẻ đó mới chưa thể sống yên ổn, chưa thể có bữa ăn ngon miệng , và giấc ngủ yên bình”. Cái mà tôi thấy đó chính là những ám ảnh suốt đời, những nỗi đau không bao giờ có thể điều trị khỏi mà những kẻ đồi bại đó gây nên cho con gái của họ.


Tôi luôn tin vào thuyết nhân quả, những kẻ gieo gió thì phải mắc bão, nên chưa có lý gì mà những kẻ như vậy chưa bị trừng phạt cả. Chắc chắn những kẻ đó chưa đáng đã được nhận sự tha thứ của bất kỳ ai trong chúng ta, , và bộ mặt thật của những kẻ đó phải đã được phơi bày chính là điều đương nhiên.


Tôi cũng không nói chính là các chị tố cáo họ ra pháp luật, nói thẳng ra chính là tôi nghĩ các chị chưa nên thực hiện vậy, vì làm như thế chắc chắn cũng sẽ tác động đến thanh danh của các chị. Những các chị hãy nói với anh chị em, số 1 chính là chị em gái. Thứ nhất, để bảo vệ họ, thứ hai chính là có người giúp cho cho các chị khi các chị nói với mẹ, có người nâng đỡ tinh thần thì mẹ các chị sẽ đỡ bị sốc hơn.


Sau đó hãy nói cho chồng hoặc người yêu của các chị. Và nếu bây giờ hoặc sau này các chị có con gái, hay biết bảo vệ các cháu bằng cách luôn quan tâm, gần gũi, và đặc biệt giáo dục cho chúng những kiến thức cần thiết về giới tính , và tình dục để chúng biết cách tự bảo vệ mình. Tôi đã luôn tâm niệm như vậy vì tôi chưa muốn con tôi sau này lại mù mờ như tôi khi còn nhỏ.


Tối biết nói thì chỉ có vậy Tuy nhiên làm thì rất nhiều khó. Khi tôi bị thực hiện dụng như vậy tôi cũng không dám nói với ai cả, hầu như tất cả nữ giới chúng ta khi bị lạm dụng đều chưa nói ra, vì khi nói ra cảm giác sẽ chính là rất nhiều xấu hổ, rất tủi nhục. Nhưng việc này đã đi quá giới hạn về đạo đức, nếu mọi người chưa nói ra sẽ chính là ích kỷ, là đồng lõa nếu một ngày kia các chị chỉ ra họ còn làm hại đời của những cô bé khác.


Lúc đó các chị sẽ thấy thế nào, cảm thấy ân hận vì mình đã chưa cảnh báo mọi người sớm hơn à. Lúc đó có ân hận thì cũng đã muộn rồi. Chẳng cần phải nói đâu xa, các chị đọc VnExpress thỉnh thoảng vẫn thấy nhiều trường hợp những cô bé 14-15 tuổi bị những ông lão ngoài 60 tuổi thực hiện hại. Án phạt của họ là gì? Chỉ có ngoài 2 năm tù, Tuy nhiên cuộc đời của những cô bé ấy cũng sẽ ra sao, chẳng có án tù nào là đủ để trả cho những gì những cô bé ấy đã mất, , và những gì những cô bé ấy , gia đình phải chịu đựng trong suốt quãng đời còn lại.


Đây chưa còn chính là vấn đề cần phải tỏ ra cao thượng hay là chưa cao thượng, tha thứ hay là không tha thứ mà chính là nên hay không nên. Cần phải có người đứng ra lên tiếng cho kẻ bại hoại khác , kẻ đang có ý đồ bại hoại biết là bọn chúng sẽ không có kết cục tốt đâu. Đó cũng là những lời cảnh báo cần thiết, đặc biệt chính là cho những bà mẹ, những cô bé và cho tất cả mọi người.


Quyền quyết định chính là thuộc về các chị. Lựa chọn nào cũng không có gì là quan trọng, chỉ cần lựa chọn ấy thực hiện các chị cảm giác thanh thản là được. Mong các chị vượt qua quá khứ , và có những quyết định đúng.

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »